Nhìn Cây Sửa Đất -Nhìn Con Sửa Mình

Con không được là chính Con . lỗi do con hay do Bố ? câu hỏi này khiến tôi rơi nước mắt ở tuổi 39

Vào một buổi tối trời mưa lất phất, tôi ngồi thẫn thờ ở hàng ghế đá trong sân nhà Cô Giáo (Cô Tâm ) lớp học thêm tiếng Anh, đợi con tan lớp.Rồi hai cha con cùng về .

Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những lời than: “Sao con mình lì thế. Sao con mình mải chơi thế. Sao con mình không ngoan như con người ta.”

Bốn mươi năm cuộc đời, tôi tưởng mình là người cha có trách nhiệm. Hóa ra tôi chỉ giỏi đúng một việc: đổ lỗi cho con mình. Lúc đó tôi nghĩ quá nông cạn cứ nghĩ mình kiếm tiền cho con có cái ăn cái mặc đầy đủ , đi học chỗ này chỗ kia . Mạc định việc học là của con và Thầy Cô , khi về nhà thì việc ai người ấy làm mà quên mất rằng con trai mình rất cần người chơi với con , làm bạn và thấu hiểu đồng hành cùng Con.Cần hơn hẳn là một cảm giác được yêu thương .

Nếu anh, nếu chị từng có một buổi tối như thế — mệt mỏi, bực bội, tự hỏi vì sao con mình mãi không chịu ngoan — thì tôi viết bài này cho anh chị. Đây là câu chuyện thật của tôi.

Read more: Nhìn Cây Sửa Đất -Nhìn Con Sửa Mình Continue reading “Nhìn Cây Sửa Đất -Nhìn Con Sửa Mình”