Nhìn Cây Sửa Đất -Nhìn Con Sửa Mình

Con không được là chính Con . lỗi do con hay do Bố ? câu hỏi này khiến tôi rơi nước mắt ở tuổi 39

Vào một buổi tối trời mưa lất phất, tôi ngồi thẫn thờ ở hàng ghế đá trong sân nhà Cô Giáo (Cô Tâm ) lớp học thêm tiếng Anh, đợi con tan lớp.Rồi hai cha con cùng về .

Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những lời than: “Sao con mình lì thế. Sao con mình mải chơi thế. Sao con mình không ngoan như con người ta.”

Bốn mươi năm cuộc đời, tôi tưởng mình là người cha có trách nhiệm. Hóa ra tôi chỉ giỏi đúng một việc: đổ lỗi cho con mình. Lúc đó tôi nghĩ quá nông cạn cứ nghĩ mình kiếm tiền cho con có cái ăn cái mặc đầy đủ , đi học chỗ này chỗ kia . Mạc định việc học là của con và Thầy Cô , khi về nhà thì việc ai người ấy làm mà quên mất rằng con trai mình rất cần người chơi với con , làm bạn và thấu hiểu đồng hành cùng Con.Cần hơn hẳn là một cảm giác được yêu thương .

Nếu anh, nếu chị từng có một buổi tối như thế — mệt mỏi, bực bội, tự hỏi vì sao con mình mãi không chịu ngoan — thì tôi viết bài này cho anh chị. Đây là câu chuyện thật của tôi.

Read more: Nhìn Cây Sửa Đất -Nhìn Con Sửa Mình

Có một câu nói , mà thay đổi cách tôi suy nghĩ

Tối mưa hôm đó, một người phụ nữ dáng nhỏ đi đến chỗ tôi lúc đó Chị cũng đi đón con chị cùng tôi .( Chị tên Duyên). Chị ngồi lại hỏi thăm chuyện con cái nhà tôi.( Anh Tòng Chị Duyên cũng biết phần nào vì chúng tôi cũng thường xuyên chao đổi với nhau ,chúng tôi là phụ huynh có con học cùng từ hồi cấp 1 )

Và như một cái máy, tôi lại tuôn ra một tràng phàn nàn. Con thế này, con thế kia, con làm tôi mệt mỏi…

và Chị nói Tôi .

“Anh thử lên Facebook, xem mấy video dạy cách làm cha của cô Nguyễn Thị Lanh xem sao.”https://nguyenthilanh.com.vn/

Thú thật, lúc đó trong lòng tôi bật lại ngay: “Vấn đề là ở thằng bé, chứ đâu phải ở tôi.”

Nhưng tôi đã bế tắc quá lâu rồi. Bế tắc đến mức… thôi thì thử.

Bây giờ ngồi nghĩ lại, tôi biết ơn chị Duyên . Đôi khi cả một cuộc đời được rẽ hướng chỉ nhờ một người dưng đủ tử tế để nói với mình một câu thật lòng.

Câu nói làm một người đàn ông 39 tuổi bật khóc

Buổi học đầu tiên, tôi ngồi cạnh con, đeo tai nghe. Rồi cô giáo (Cô Lanh ) nói một câu — câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ từng chữ:

“Mỗi đứa trẻ sinh ra đều như một tờ giấy trắng tinh khôi, trong lành. Nhưng chính những người cha, người mẹ như chúng ta đã vẽ lên tờ giấy đó — để rồi hôm nay ta có những đứa con như vậy.”

Lúc đó tôi còn sỹ diện hão ,bố ra ngoài học cho đỡ ồn , nhưng thực chất ra ngoài để khóc và nước mắt cứ thế rơi. Tôi biết mình đã sai .

Ba mươi chín tuổi .Và 10 năm Tôi đã trách móc một tâm hồn trong trẻo, trong khi chính tay tôi mới là người cầm bút vẽ lên tờ giấy ấy.

Đó là khoảnh khắc tôi hiểu ra điều mà lẽ ra tôi phải hiểu từ lâu: Người cần thay đổi, từ đầu đến cuối, chưa bao giờ là con. Là Tôi.

Tôi nhận ra mình cần thay đổi

Tôi cũng bối rối không biết bắt đầu từ đâu cho “đúng “. Nên tôi bắt đầu từ việc nhỏ nhất: tôi đi chạy bộ.

Nghe buồn cười đúng không? Một người đàn ông39 tuổi, muốn làm cha tốt, mà việc đầu tiên làm được lại chỉ là mang giày ra đường chạy.

Nhưng tôi hiểu một điều: muốn thay đổi thì phải có sức khỏe. Và quan trọng hơn — tôi chạy để chứng minh với chính mình rằng tôi dám thay đổi thật, chứ không chỉ nói.

Có những chiều mưa rất to. Tôi khoác cái áo dạ quang giống các chị lao công quét rác , rồi cứ thế chạy dưới mưa. Người đi đường nhìn tôi như nhìn một kẻ lạ. Có người còn gọi vào trú, sợ tôi ốm.

Tôi chỉ mỉm cười, lắc đầu, rồi chạy tiếp.

Vì tôi biết: tôi chạy không phải cho ai cả. Tôi chạy cho chính tôi. Và mỗi bước chân dưới mưa hôm đó, niềm tin trong tôi lại dày thêm một chút.

Rồi tôi đọc sách mỗi ngày. Trước kia tôi cũng từng đọc — được vài ba hôm rồi bỏ. Lần này thì khác. Lần này tôi kỷ luật. Ngã ở đâu, đứng dậy ở đó.

Ba cuốn sách này giúp tôi thay đổi ngôn từ của mình từ thời điểm đó .

Bí mật của nước”, “Thông điệp của nước” và “Sức mạnh của ngôn từ”.

Lời nói có sức mạnh ghê gớm. Một lời có thể hàn gắn mọi vết thương. Một lời cũng có thể phá nát tất cả.

Tôi ngồi nghĩ lại những năm qua mình đã nói gì với con, với vợ. Toàn những lời trách móc, chê bai, phàn nàn.

Từ hôm đó, tôi tập lại cách nói chuyện. Với con, tôi động viên. Với vợ tôi — người phụ nữ đã chịu đựng tôi bao năm — tôi học cách ngồi xuống nói chuyện bình tĩnh, học cách lắng nghe, và học một câu mà đàn ông chúng ta hay thấy khó nói nhất: “Anh xin lỗi.” Và: “Cảm ơn em.”

Những trận cãi vã trong nhà cứ thế ít dần. Không khí trong nhà ấm lại.

Và tôi hiểu ra: con cái luôn âm thầm nhìn cách bố mẹ đối xử với nhau. Tôi hòa thuận với vợ — đó cũng chính là một bài học tôi đang dạy con, mà không cần nói một lời nào.

Cái ôm và lời xin lỗi với con mình

Tôi đứng thẳng trước mặt con. Tôi ôm con — cái ôm đầu tiên trào lên từ tận đáy lòng. Và tôi nói:

“Bố xin lỗi con. Bố đã là một người cha vô minh. Suốt bao năm qua bố đã hành xử sai với con. Con tha thứ cho bố, để bố được làm lại — làm một người cha tốt, từ hôm nay.”

Con lặng im, không nói một lời nào. Nhưng nhìn gương mặt con, tôi thấy nó rạng ngời hơn hẳn. Và những ngày sau đó, những nụ cười bắt đầu trở lại trên gương mặt con.

Tôi hiểu, có những điều không cần nói ra bằng lời. Cái ôm đầu tiên ấy đã nói thay tôi tất cả.

Tấm ảnh con gửi về từ trại hè .Thấy con trưởng thành hơn mỗi ngày .

Tôi không dám nói mình đã là người cha hoàn hảo. Tôi vẫn đang đi, mỗi ngày.

Nhưng có một khoảnh khắc khiến tôi biết mình đã đi đúng đường. Mùa hè năm nay, tôi đăng ký cho con đi trại hè “Vượt biển xanh”. Con hồ hởi lên đường, rồi hào hứng gửi ảnh về cho tôi.

Nhìn những tấm ảnh đó, tôi rất vui . Thằng bé đã trưởng thành và tự tin hơn rất nhiều .

Con thẩm thấu những điều tốt đẹp không phải vì tôi ép. Mà vì suốt 4 năm qua, con nhìn thấy bố nó thật sự thay đổi.

Nếu anh chị đang thấy mình trong câu chuyện này

Mệt mỏi rồi lớn tiếng với con.

 “sao con mình không ngoan “…

Tôi chỉ xin gói lại hành trình của mình trong ba điều đã cứu lấy Tôi gia đình tôi:

1 Đừng sửa con trước — hãy sửa mình trước. Con là tờ giấy trắng, người cầm bút là chúng ta. 2. Bắt đầu từ việc nhỏ nhất, và làm cho bằng được. Với tôi là một đôi giày chạy bộ dưới mưa. Với anh chị có thể là bất cứ điều gì — miễn là kỷ luật.
3. Giữ lời nói tử tế trong nhà. Con học cách sống không phải từ lời ta dạy, mà từ cách ta sống. Con không cần một người cha hoàn hảo. Con chỉ cần một người cha dám thay đổi.chơi làm bạn với con ,lắng nghe thấu hiểu tâm tư con mình .

Còn anh chị thì sao? 
Con của anh chị đang ở độ tuổi nào, và điều gì đang khiến anh chị trăn trở nhất trong hành trình làm cha, làm mẹ?

Anh chị để lại một dòng bình luận bên dưới — chỉ một dòng thôi — hoặc để lại email cho tôi. Tôi sẽ trực tiếp kết nối với anh chị, và chia sẻ những bài học tôi đã đi qua trong mấy năm vừa rồi — nếu nó giúp được anh chị dù chỉ một chút trên hành trình làm cha, làm mẹ, thì tôi mừng lắm rồi.

Chúng ta là những người cha, người mẹ đang cùng đi trên một con đường. Đi cùng nhau, sẽ đỡ chông chênh hơn.

— Nhữ Đình Mạnh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *